Giới thiệu
Tác phẩm mở đầu bằng phần Tiểu sử tác giả, giới thiệu Mingun Sayadaw, tức Bhaddanta Vicittasārābhivaṃsa, một vị cao tăng uyên bác của Phật giáo Miến Điện. Ngài nổi tiếng với danh hiệu Tipiṭakadhara Dhammabhaṇḍāgārika, nghĩa là “người mang Tam tạng Pháp bảo và người giữ kho Chánh pháp”. Phần tiểu sử trình bày quá trình học tập, thọ giới, thành tựu học thuật, vai trò trong kỳ Kiết tập Tam tạng lần thứ sáu và quá trình biên soạn bộ Mahā Buddhavaṃsa.
Phần Lời giới thiệu của tác giả trình bày bối cảnh hình thành tác phẩm. Mingun Sayadaw giải thích rằng bộ Mahā Buddhavaṃsa được biên soạn dựa trên kinh Buddhavaṃsa thuộc Khuddaka Nikāya, Chú giải và các nguồn liên hệ. Tác phẩm nhằm trình bày một cách chi tiết lịch sử chư Phật, đặc biệt là quá trình Bồ-tát Gotama trong các đời quá khứ tu tập các pháp Ba-la-mật để thành tựu Vô thượng Chánh đẳng giác.
Chương 1: Kính lễ và phục nguyện
Chương này mở đầu bằng lời đảnh lễ Tam bảo: Phật, Pháp và Tăng. Tác giả xác lập mục đích biên soạn là trình bày bộ Mahā Buddhavaṃsa dựa trên kinh tạng Pāli, kinh Buddhavaṃsa, Chú giải và các tài liệu liên hệ. Đây là chương có tính dẫn nhập, đặt nền tảng tín ngưỡng, giáo lý và phương pháp cho toàn bộ tác phẩm.
Chương 2: Sự xuất hiện hy hữu của một vị Phật
Chương này trình bày ý nghĩa hy hữu của sự xuất hiện một vị Phật trong thế gian. Tác phẩm giải thích các khái niệm trọng yếu như Bồ-tát, Bồ-tát hạnh, Phật, Phật hạnh. Chương này cũng phân tích ba loại giác ngộ: Vô thượng Chánh đẳng giác, Độc giác và Thinh văn giác. Một nội dung quan trọng là phân loại ba hạng Bồ-tát: Trí tuệ Bồ-tát, Đức tin Bồ-tát và Tinh tấn Bồ-tát, tương ứng với thời gian tu tập Ba-la-mật khác nhau.
Chương 3: Bà-la-môn Sumedha
Chương này giới thiệu đạo sĩ Sumedha, tiền thân của Đức Phật Gotama. Sumedha được trình bày như một nhân vật có căn lành lớn, có đủ phẩm chất để phát nguyện hướng đến Phật quả. Đây là chương chuẩn bị cho sự kiện quan trọng: Sumedha gặp Đức Phật Dīpaṅkara.
Chương 4: Sự xuất gia của Sumedha
Chương này thuật lại sự từ bỏ đời sống thế tục của Sumedha để bước vào đời sống xuất gia, tu tập và hướng đến mục tiêu cao thượng. Việc xuất gia của Sumedha không chỉ là hành động rời bỏ gia đình, mà còn là bước chuyển quan trọng trong tiến trình hình thành chí nguyện Bồ-tát.
Chương 5: Sự thọ ký
Đây là một chương then chốt của toàn bộ tập sách. Sumedha được Đức Phật Dīpaṅkara thọ ký rằng trong tương lai sẽ thành Phật. Sự thọ ký xác lập Sumedha là một vị Bồ-tát theo nghĩa đầy đủ trong truyền thống Theravāda. Chương này có giá trị giáo lý quan trọng vì trình bày điều kiện để một vị phát nguyện thành Phật được một vị Phật quá khứ xác chứng.
Chương 6: Quán xét về các pháp Ba-la-mật
Sau khi được thọ ký, Sumedha quán xét các pháp cần tu tập để thành tựu Phật quả. Chương này mở ra hệ thống giáo lý về pāramī, tức các pháp Ba-la-mật. Đây là nền tảng cho phần phụ chú giải triển khai chi tiết mười pháp Ba-la-mật.
Phần thứ hai của sách là Phụ chú giải – Anudīpanī. Đây là phần giải thích sâu các nội dung đã nêu ở phần chính. Phụ chú giải gồm các nội dung về định nghĩa Ba-la-mật, sự xuất gia của Sumedha, ý nghĩa thọ ký, và đặc biệt là hệ thống mười pháp Ba-la-mật.
Phần Các pháp Ba-la-mật – Pāramī trình bày mười pháp tu tập căn bản của Bồ-tát trong truyền thống Theravāda: Bố thí Ba-la-mật, Giới Ba-la-mật, Xuất gia Ba-la-mật, Trí tuệ Ba-la-mật, Tinh tấn Ba-la-mật, Nhẫn nại Ba-la-mật, Chân thật Ba-la-mật, Quyết định Ba-la-mật, Từ Ba-la-mật và Xả Ba-la-mật. Trong đó, phần Bố thí Ba-la-mật – Dāna Pāramī chiếm dung lượng lớn, bắt đầu từ khoảng trang 127 của file PDF, cho thấy vai trò nền tảng của bố thí trong tiến trình tu tập Bồ-tát đạo.
Nhìn tổng thể, Đại Phật Sử – Tập 1.A là tài liệu quan trọng cho nghiên cứu Phật giáo Theravāda, đặc biệt về Phật sử, Bồ-tát đạo, Ba-la-mật, sự thọ ký và lý tưởng thành Phật. Đối với đề tài nghiên cứu về Bố thí – Dāna, tài liệu này đặc biệt hữu ích vì trình bày bố thí không chỉ như một hành vi tạo phước, mà như pháp tu đầu tiên và nền tảng trong mười Ba-la-mật của một vị Bồ-tát hướng đến Phật quả.